Thứ Tư, 22 tháng 10, 2025

LAN MAN CHUYỆN NGÀY XƯA

 


Ông trời lấy đi của ta một phần hạnh phúc, nhưng cũng cũng bù lại cho ta một phần … ở nơi ấy có trường lớp nhà cửa khang trang vào hạng nhất nước, nhưng hơn hết là nơi ấy có Thầy ra Thầy, Trò ra Trò, Bạn đúng là Bạn
Trường chúng ta với hai dãy nhà đồ sộ vuông vức như trụ sở Liên Hợp Quốc, các con đường nhỏ là dãy nhà máy cong trông tựa như như tòa nhà hình con sò nổi tiếng của nước Úc… Nhưng có lẽ chúng ta nhớ nhiều nhất là cái sân banh nơi mà máu đen đỏ ăn thua được ký thác vào vật tròn bằng da… la đó, hét đó rồi cũng tiu nghỉu ở đó… thằng thì bảo lớp mình đá hay quá, còn thua thì …rõ ràng tại xui .
Sân banh của chúng ta cũng không tốt gì lắm, mặt sân không phẳng, còn cỏ thuộc vào loại xấu, khung thành không có lưới, nhưng không đâu có được như trường ta, cái sân banh ấy, ngày cuối cùng của cuộc chiến phải đón chiếc trực thăng ko mời mà đến,có lẽ họ thiếu chỗ nên mượn tạm khoảng không gian, chứ mình đâu có quan trọng đến độ họ phải đến chở đi …Hai ngày sau đó nó trở thành trận địa của một đơn vị phòng không, mặt cỏ úa phải oằn mình đỡ cái bệ pháo cho nòng súng chỉa lên trời, đúng là sự đổi đời, thực tội nghiệp cho cái sân banh của chúng ta phải làm nhân chứng cho cảnh” tang thương dâu bể ” đó .
Nhớ lắm cái nhà xe treo ngược bánh lên trời, có khi bánh còn trên giá mà xe thì lăng kền dưới đất, những năm sau khá lên, đầy xe gắn máy nhưng có bao giờ thấy mất xe, dù bãi xe không có ai trông chừng ! thật tốt lành phong cách con người đã rõ, ngay từ khi còn bé * mà ngày ấy đúng là lũ trẻ con , có khi đi học, trời mưa tầm tả ướt như chuột lột vào lớp thản nhiên cởi quần vắt lên thành cửa sổ, rồi ngồi chồm hỗm trên ghế nghe Thầy giảng bài, cũng may lớp này toàn dân ” húi cua ” Thầy không hề trách, trái lại nhìn đám học trò đầy ái ngại… chúng nó còn bé quá, có biết gì đâu?
Ở nơi ấy đẹp vô cùng mỗi buổi đều có đàn tiên giáng trần và về trời..( khu nội trú ) những tà áo dài trắng thấp thoáng bay trong nắng ám ảnh “em về áo lụa tung bay, dáng em trong nắng ngập tràn hồn ta ” về ban chiều là buổi học của các em nhi đồng Đệ Thất, Đệ Lục… đẹp vô ngần… nón lá nghiêng che và tà áo nhẹ bay đến vở kịch” Hồ Thiên Nga” cũng chỉ đến thế là cùng ! mà nghĩ cũng lạ cả một rừng tiên như vậy mà rất ít cặp vợ chồng cùng họ Quốc… có lẽ thời ấy các “chị” lớn sớm hơn nhưng vì lễ giáo cương tỏa vì sự nghiêm khắc của văn hóa nên nào dám đi bước trước… còn đám” đực “chúng tôi ở tuổi ấy là một đám”cả đần” và còn rất nhiều chuyện về các anh ” cả đần ” …nhưng khi đủ lớn biết tìm bạn thì đã xa trường xa lớp… nhiều năm ! phải chi trường ta có ngày hội trường hàng năm , để lủ con bốn phương tụ họp thì hay biết mấy .. thoắt cái đã vài chục năm ! mới có dịp hàng năm gặp lại các mùa tri ân để lão ông, lão bà móm mém” ông nội, bà ngoại “nói chuyện ngày xưa cứ tiếc nuối giá mà….Giá mà ….ngày ấy ! tại ông hay tại tôi…
Thôi tất cả tại trời ! !!
…Đâu phải tại mình thiếu” văn hóa ” thừa nữa là đằng khác…. nhưng cứ gặp nhau là…. mày tao, từ ngữ ở trong ruột nó rơi ra, chứ có phải do mình chọn đâu ! bạn bè cứ họp lại là nói chuyện ngày xưa, say sưa trong cái ngày xưa ấy … có những khoảnh khắc xoay ngược thời gian vài chục năm, được sống một lúc hóa thân xanh tóc trở lại – mặt không có nếp xếp ly ! Ôi, thật sung sướng bao nhiêu – bao nhiêu trăn trở, khó khăn được giải bày cùng nhau giải quyết được nhiều khó khăn cuộc sống, có thằng đi học lại đại học , bạn bè chung góp lại giúp đỡ ! giờ đây cũng thành danh, giúp cho con cháu khi chúng gặp trắc trở !
…Không phải chỉ với bạn mà với Thầy Cô cũng vậy ! giờ đây Trò đứng bên Thầy tóc bạc như nhau…từ điển của loài người phải thêm vào cặp từ “lão Thầy, lão Trò ” thời gian không làm cho Thầy Trò ta xa cách, trái lại rõ ràng là thêm gần. Nhưng Thầy vẫn là Thầy, Trò vẫn là Trò, gặp nhau ta đâu có sống ở đây lúc này, mà đang ở ngày xưa …
lúc Thầy trên bục giảng và Trò ngồi chống tay vào cằm, lúc chăm chú lắng nghe, lúc lơ đãng nhìn trời xanh xanh…
… Thầy nói cũng gật, thầy chẳng nói gì cũng gật …thì ra đang ngủ gật. Đám ranh con tụi em có lúc nghịch thật nhưng chưa bao giờ hỗn láo. Suốt đời học trò chỉ một lần duy nhất… . Thầy Khoa ngứa khi ngồi vào bàn, nghi là bị “mắt mèo”… cả lớp bị bác “cá Kình” Tổng giám thị cho ra đứng ngoài sân để tìm thủ phạm … nhưng các Thầy ơi ,gần 40 năm qua rồi “vụ án đó,” vẫn chưa có lời giải đáp ! nếu sự việc là có thực thì đứa nào đó đã biết lỗi lầm và xấu hổ lắm nên đã đào lỗ chôn sâu tất cả …
…Ở nơi ấy là quãng đời đẹp nhất của mình vô âu , vô lo cùng bạn bè sống thật hồn nhiên ..
Nhớ những buổi tập quân sự xếp hàng, lớn đứng trước , bé đứng sau.. 1,2..1,2…bước đều bước… chỉ được một quãng là chẳng còn hàng ngủ gì nữa, vì một bước của đứa lớn nhất gấp rưỡi bước của đứa xếp hàng cuối cùng ..
Nhớ giờ Anh văn của thầy Đạt có tên lên bảng viết “I’m go” thế là chat, chat,…. chat “I’m go” ” I’m go” này mấy cái cán chổi một lúc . Làm sao quên được hình ảnh thầy Phạm Nghệ “mình hạt xương mai “leo lên cái bàn ăn của khu nội trú chỉ huy dàn đại hợp xướng “đường chiều mịt mù cát bay ” da diết nhớ quá các bạn ơi !
Rồi đám học trò của Thầy Khiết hoa tay hoa chân thế nào mà vẽ huy hiệu của trường mình 10 bài thì đến 9… vẽ cái nón sắt trông lại ra như cái nón cối… thế mới nên nỗi này …
Nhớ những tà áo trắng thản nhiên ôm thùng xin tiền …qua phố, qua chợ… để cứu trợ bão lụt miền Trung …hình ảnh ấy thật đẹp vô cùng- toàn vẹn cả ngoài lẫn trong .
Nhớ đám nội trú nam tay chân lỡ kềnh lỡ càng , lấy băng quấn lại trông như võ sĩ quyền anh trước giờ ra trận… đó là hậu quả của món chả cá “quá đát ” của ông Thượng sĩ Uyển… mà một khi đã thành sẹo thì đâu có bao giờ hết được, nên cứ còn thương còn nhớ mãi nơi ấy !
Nhớ lắm đội banh trường ta …luôn khiêm tốn nhường nhịn mọi đối thủ mãi sau mới biết nguyên nhân khi có trận giao hữu giữa thầy giáo trường ta và huấn luyện viên trường Thiếu Sinh Quân… thì ra “Thầy Đời” huấn luyện viên trường… không hề biết đá banh. ……Nhớ những đêm lửa trại trên bờ biển Vũng Tàu, đám “đực rựa “trường ta được nhất về” múa” trong tất cả các trường trung học ở Sài Gòn …điệu múa” trăn” với những thân trần nhể nhại mồ hôi dưới ánh lửa bập bùng trở nên huyền ảo uốn lượn làm mê hoặc hàng ngàn trại sinh .
Ở nơi ấy còn có điều rất đặc biệt, có đơn vị nào, cơ quan nào mà từ ngày khai sinh đến ngày khai tử chỉ duy nhất một lãnh đạo. Bác Quan hay thầy Trương Khuê Quan cũng độc đáo lắm. Thường ngày bác vẫn đi chiếc xe Jeep cũ mèm thứ thời Đệ Nhị Thế Chiến… nhưng ngay khi đổi đời bác đem trả lại trường chiếc xe Peugeot 404 bóng láng loại xe này, thời ấy bộ trưởng cũng chỉ mơ. Thì ra ra thời gian đó bác có mà không xài … hay không dám xài trước mắt lũ trẻ “côi cút ” , âu cũng là cách xử sự rất “sĩ “, hôm ấy một ngày sao giờ G, tôi đến trường trình diện, lúc này không còn là học trò nữa mà là một (quản thủ thư viện đương chức ) thấy bác tôi giật mình tưởng là lão ba Tàu mua heo dạo, áo bỏ ngoài quần, đầu đội cái nón cối nhựa , cỡi chiếc xe đạp sườn ngang. ……Tất cả tập trung ở nhà ăn khu nội trú cũ , bác” ngoại giao ” sao đó mà được những người tiếp quản cho phép bước lên” sân khấu” đường hoàng xưng mình là Viện trưởng, “cảm ơn tất cả mọi người đã cùng hợp tác với mình bao năm qua, và xin chào từ biệt.”
Lúc này mới nhận ra sĩ khí lâu nay, vẫn nén trong lòng người trí thức và chỉ tỏa ra đúng nơi, đúng lúc . Các bạn có biết không ? thời điểm đó đầu óc mọi người như đeo đá, với tâm trạng của một sinh vật chờ chết mà còn nói lên được những lời ấy dù đơn sơ vắn gọn nhưng rất chân tình, thực xúc động lòng người vô cùng !
Xin thắp nén nhang cho hương hồn một người rất đáng kính trọng- người ” cao nhất” ở nơi ấy của chúng ta .
Đẹp biết bao nhiêu những kỷ niệm, chúng ta đã lớn lên trong cái không gian ấm áp tình người ấy !
Hỏi làm sao quên được… chuyện ngày xưa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét